Danh xưng nhà thơ đang quá dễ dãi

{keywords}Thơ và những vấn đề đương đại được bàn bạc thẳng thắn

 Theo nhà thơ Nguyễn Việt Chiến, thơ đương đại đang tồn tại 2 dòng chảy chính. Có thể tạm gọi dòng chảy thứ nhất là dòng thơ không chuyên nghiệp với sự có mặt đông đảo của những người yêu thơ, những người làm thơ bình dân đang sinh hoạt ở rất nhiều câu lạc bộ thơ ở nhiều thôn, xóm, phường, quận, huyện… tại các địa phương trên địa bàn cả nước. Dòng chảy thứ hai là dòng thơ chuyên nghiệp với sự hiện diện của những cây viết chuyên nghiệp, những nhà thơ đã thành danh. Đây là dòng thơ chủ lưu làm nên diện mạo mới cho thơ ca Việt Nam đương đại với những tinh hoa và tài năng thơ thật sự.

Nhưng có một thực tế nghiệt ngã là những người nổi tiếng như họ, nhưng năm qua lại đang “chìm nghỉm”  trong một biển người làm thơ vô danh hiện nay.

“Chúng ta nên nhìn thẳng vào sự thật này khi các nhà thơ chuyên nghiệp phải 4 – 5 năm mới xuất bản được một cuốn thơ, mỗi cuốn in khoảng chừng 500 bản, lại để biếu nhau là chính vì bán thơ được rất ít hoặc không bán được”,  nhà thơ Nguyễn Việt Chiến nói.

Đồng quan điểm, nhà thơ Vũ Quần Phương cho rằng thẩm định thơ đang có tác động nhiều nhất đến bạn đọc. Trong đó, các NXB và các phương tiện truyền thông đại chúng với cơ chế thị trường đòi hỏi các cơ sở xuất bản tăng cường khối lượng sản phẩm để tăng lợi nhuận. Điều này quả có thúc đẩy khâu biên tập bao dung hơn với chất lượng tác phẩm. Đây là nguyên nhân khá quan trọng làm thơ mất độc giả. 

Danh xưng nhà thơ hơi “dễ dãi”

 Bên cạnh câu chuyện hay – dở của thơ Việt trong năm qua, tại Hội thảo câu chuyện về tạo điệu kiện cho các tác giả trẻ cũng đã được bàn luận. Nhìn nhận về các tác giả trẻ, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến cho rằng các tác giả trẻ thường trình bày khá sinh động, đa dạng cái tôi hiện đại của mình trong cuộc một cuộc chơi nhằm đổi mới ngôn ngữ thơ, nó mang hơi thở mới của đời sống đô thị hôm nay. Thế nhưng, một số cây bút trẻ không chú ý tới việc xây dựng tứ thơ, vì thế các bài thơ của họ mang một cấu trúc lỏng, mới chỉ dừng lại ở một mức biểu đạt thông thường của ngôn ngữ nhằm chuyển tải một nỗi niềm, tâm sự, ghi nhận, khắc họa đời sống…

“Một cái đặc trưng của thơ trẻ hiện nay là cái tôi, gai góc, cái tôi cực đoan, cái tôi xa lạ, cái tôi khác người luôn được tể hiện, được hướng tới, cái nhìn nhận, được khẳng định ở nhiều khía cạnh khác nhau trong nhiều bài thơ của họ”,  nhà thơ Nguyễn Việt Chiến góp ý.

Theo nhà thơ Mai Nam Thắng, ngày nay điều kiện để nhận danh xưng “nhà thơ” có phần hơi dễ dãi, nếu nhiều người chỉ thích làm du khách dạo chơi chứ không muốn trở thành tín đồ trong “ngôi đền” thi ca. 

Nhà thơ Vũ Quần Phương nhận định: “Đừng sa đà vào những ồn ào danh hiệu, những óng ánh ngỡ là thơ mà rất không thơ. Đời người ngắn ngủi lắm, đời cho thơ càng ngắn ngủi hơn. Cứ rối lên với oản chuối, hương đèn, vàng mã thì không còn đâu tĩnh tâm mà tìm đến Phật…”. 

Sau 15 năm tổ chức Ngày thơ Việt Nam, đây có lẽ là lần đầu tiên một cuộc hội thảo về thơ và những vấn đề đương đại được đề cập một cách thẳng thắn, trọng tâm. 

Tình Lê

Post a Comment

0 Comments