(Myiq.vn) – Tết vốn là biểu tượng của sum vầy và hy vọng, nhưng với không ít người, đó cũng là mùa cao điểm của áp lực: Dọn dẹp, sắm sửa, thăm hỏi, hoàn tất mọi thứ trước giờ giao thừa. Giữa những lời chúc sức khỏe và hạnh phúc, nhiều người lại bắt đầu năm mới trong trạng thái kiệt sức.

Biết dừng lại đúng lúc

Phải chăng đã đến lúc chúng ta học cách bớt làm lại, để thực sự được an vui, nhẹ nhàng?

Tôi sẽ không giả vờ nhưng giai đoạn này thực sự khá căng thẳng đối với tôi và tôi tin là căng thẳng với rất nhiều chị em phụ nữ khác.

Tết Nguyên Đán đang đến rất nhanh trong khi chúng ta vẫn đang trong giai đoạn tận hưởng tinh thần lạc quan của một năm 2026 tươi sáng hơn. Tôi chọn cách nhìn này sau khi thấy mình vẫn còn bình an đi qua biết bao biến động của năm 2025.

Đối với nhiều người, Tết Nguyên Đán đi kèm với trách nhiệm, phải dọn dẹp nhà cửa, mua sắm chăn ga gối đệm mới nếu cần cho con cái, quần áo mới, mua sắm đồ dùng mới cho nhà cửa, tích trữ những vật phẩm tượng trưng cho may mắn và sung túc… và chưa kể, việc cố gắng hoàn thành báo cáo tài chính cuối năm và làm việc nhiều hơn để hoàn thành các dự án trước kỳ nghỉ lễ vì chúng ta được cho là phải “nghỉ ngơi và thư giãn” và không làm việc trong vài ngày tới.

Khoan đã.

Đây là lúc để chúng ta gạt bỏ những căng thẳng và nhìn thế giới bằng một góc nhìn hài hước. Đây là cách chúng ta giữ cân bằng và luôn bình tĩnh.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn và dù hiện tại chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nào, chúng ta biết mình sẽ vượt qua và tận hưởng Tết Nguyên đán theo cách riêng của mình.

Việc sắm Tết cũng tạo cho không ít người áp lực vào những ngày cận Tết. Trong ảnh là cảnh mua mai chơi Tết trên chợ hoa đường Lê Quang Đạo. Ảnh: Hoàng Anh

Có lẽ, giữa những tất bật cuối năm, điều cần thiết nhất không phải là làm thêm một việc nữa, mà là biết dừng lại đúng lúc. Nếu phải chọn, hãy chọn một việc quan trọng nhất để hoàn thành trong khoảnh khắc chuyển giao  rồi cho phép mình thở sâu, buông xuống phần còn lại.

Bởi một năm mới hạnh phúc không bắt đầu bằng danh sách hoàn hảo những việc đã làm xong. Nó bắt đầu từ một tâm thế đủ nhẹ để bước tiếp.

Tết và những buổi sum vầy bằng decibel

Những ngày về quê, ai cũng mong được nghe tiếng chim hót, tiếng gà gáy, cảm giác an tĩnh của đồng ruộng. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng vậy.

Khi tiếng hát kéo dài qua nửa đêm, nhiều người không khó chịu vì âm nhạc dở, mà vì họ không có quyền được im lặng.

Có một điều ít được nói đến trong những bài ca về đoàn viên: Quyền được sống trong tĩnh lặng

Ở nhiều làng quê, đặc biệt những vùng miệt vườn đồng bằng sông Cửu Long như quê tôi, Tết là mùa cao điểm của âm thanh. Tiếng chúc tụng, tiếng cụng ly, tiếng cười rổn rảng và quen thuộc nhất, tiếng karaoke vang từ sân nhà này sang ngõ nhà kia. Loa kéo đặt giữa sân, micro chuyền tay, người hát chưa chắc hay nhưng không khí nhất định phải “xôm”. Tết mà!

Trong cộng đồng làng xã, Tết càng rộn ràng càng được coi là thành công. Một cái Tết yên ắng dễ bị hiểu lầm là thiếu thốn, buồn tẻ, hoặc có điều gì đó không ổn. Sự im lặng trạng thái bình thường của đời sống thường ngày bỗng trở thành dấu hiệu đáng ngờ. Vì thế, âm thanh được dùng để lấp đầy khoảng trống, như một tín hiệu rằng nhà mình đang vui.

Karaoke, trong bối cảnh đó, là công cụ hoàn hảo. Rẻ, dễ lắp đặt, không cần sân khấu cầu kỳ. Điều quan trọng không phải chất lượng giọng hát, mà là bằng chứng của sự náo nhiệt.

Nhưng vấn đề không nằm ở âm nhạc. Khi loa kéo vang lên, người ta không chỉ hát. Người ta đang chứng minh rằng gia đình mình hạnh phúc, anh em hòa thuận, bạn bè đông vui. Trong cuộc thi vô hình ấy, decibel trở thành thước đo của tình thân cũng là yếu tố dễ gây xáo trộn và sự bực bội.

Với thế hệ lớn lên ở nông thôn, sự ồn ào ấy là biểu hiện tự nhiên của cộng đồng. Sống gần nhau, biết nhau, vui cùng nhau. Âm thanh lan qua hàng rào không bị xem là xâm phạm, mà là chia sẻ.

Nhưng với một bộ phận người trẻ quen nhịp sống đô thị, nơi không gian riêng tư được coi trọng, đó là một xung đột văn hóa thu nhỏ. Họ trở về quê với mong muốn nghỉ ngơi sau một năm làm việc. Họ muốn ngủ sớm, muốn có vài giờ tĩnh lặng, muốn trò chuyện nhỏ nhẹ thay vì hò hét qua micro. Điều khiến họ mệt không chỉ là âm lượng, mà là cảm giác không có lựa chọn.

Rời bữa tiệc sớm dễ bị hiểu lầm là thiếu nhiệt tình. Không cầm micro có thể bị xem là không hòa đồng. Trong không khí tập thể, quyền được từ chối trở nên mong manh.

Karaoke tự thân không xấu. Nó là một hình thức giải trí dân dã, giúp kết nối và xả stress. Điều đáng suy nghĩ là khi sự ồn ào trở thành tiêu chuẩn bắt buộc của niềm vui.

Một xã hội càng hiện đại, nhu cầu về không gian riêng tư càng tăng. Nhưng trong cộng đồng truyền thống, giá trị tập thể vẫn ở vị trí trung tâm. Sự va chạm ấy thường lộ rõ nhất vào dịp lễ. Tết, vì thế, không chỉ là đoàn viên mà còn là phép thử cho khả năng dung hòa giữa cái chung và cái riêng.

Niềm vui có nhất thiết phải được khuếch đại bằng loa?

Một gia đình hạnh phúc không cần chứng minh bằng âm thanh vang xa cả xóm. Một buổi sum họp ấm áp đôi khi chỉ cần mâm cơm và những câu chuyện đủ nghe.

Tôi đặc biệt ấn tượng với một lời khuyên lan truyền gần đây: Trong mùa lễ hội này, hãy tạm bước ra khỏi guồng quay không ngừng nghỉ để suy nghĩ, chiêm nghiệm và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.

Tác giả bài viết, chị Nguyễn Thị Hồng Chi, giảng viên Khoa Truyền thông – Trường Đại học Văn hóa TP.HCM. Ảnh: DV

Trong một xã hội tôn vinh sự bận rộn như thước đo giá trị, đó là lựa chọn không dễ.

Chúng ta ngộ nhận rằng càng tất bật càng tiến gần thành công. Nhưng trạng thái “luôn bật” không đồng nghĩa với minh mẫn. Khi tâm trí bị lấp kín bởi lịch trình và trách nhiệm, sáng tạo bị bào mòn, tư duy dài hạn bị thu hẹp, còn những quyết định quan trọng lại được đưa ra trong mệt mỏi.

Không ít nghiên cứu cho thấy ý tưởng đột phá hiếm khi xuất hiện trong căng thẳng tột độ. Chúng đến trong khoảng lặng khi não bộ được nghỉ ngơi và kết nối những mảnh ghép rời rạc.

Nghỉ ngơi không phải trì hoãn. Đó là một phần của tư duy sâu.

Mùa lễ, vì thế, không chỉ là dịp sum họp mà còn là cơ hội “tái tạo năng lượng nhận thức”. Gác lại công việc vài ngày không khiến ta tụt lại phía sau. Khoảng lùi ấy có thể giúp ta nhìn rõ hơn con đường phía trước.

Thành công bền vững không được xây dựng từ kiệt sức. Nó được nuôi dưỡng bởi một tâm trí tỉnh táo, một cơ thể đủ năng lượng và một đời sống tinh thần đủ đầy.

Đôi khi, điều táo bạo nhất trong mùa lễ không phải là làm thêm một việc. Mà là dám dừng lại, kể cả sự dũng cảm chối từ trước những điều không thoải mái.

Suy cho cùng, Tết là dịp đoàn viên, nghỉ ngơi, vui vẻ. Có lẽ đã đến lúc thôi đắn đo “Tết vui hay Tết mệt”, và chọn một cách đón Tết nhẹ nhàng hơn để niềm vui không phải là nghĩa vụ, mà là cảm xúc thật.