(Myiq.vn) – “Nhiều ca sĩ bằng tuổi tôi nếu bị hỏi về tuổi tác là giận đấy bởi đàn bà
mà, không muốn mình bị già đi. Nhưng tôi thì khác, điều đó không quan trọng với
tôi bởi tôi là đàn ông mà”, ca sĩ Khánh Ly nói.
Tôi không có gì hối tiếc
Thưa bà, đời sống của người nghệ sĩ, lại nổi tiếng như bà, chắc khác người
bình thường nhiều lắm?
– Đời sống của tôi không có gì khác người bình thường? Tôi cũng biết vui,
buồn, lo sợ, biết ghen tuông, yêu chồng, yêu con, biết khóc, cười. Chỉ là vui
nhiều hay buồn nhiều, khóc nhiều hay cười nhiều mà thôi.
Ở tuổi 70, bà có điều gì cảm thấy hối tiếc không?
– Trở lại Hà Nội sau 40 năm ra đi sống trên đất khách, khi tôi đã 70 tuổi, ở
tuổi đó, mình làm được gì? Tôi vẫn luôn tự hỏi như vậy và tự trả lời mình là có,
có chứ. Tuổi tác vẫn là con số thôi, nhưng trái tim, cảm xúc với cuộc đời còn
mới quan trọng và mới đủ là động lực để mình đi tới.
Tôi sống không hận thù, không ghen tuông. Lúc nào cũng thấy cuộc đời đẹp,
không có gì bạc đãi mình.
May mắn được hát nhạc Trịnh (nhạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn – PV), có người
chồng yêu thương mình. Tôi không có gì hối tiếc trong đời sống này. Bây giờ, tôi
muốn làm được nhiều việc, không phải cho tôi mà cho người khác, những người
không may mắn. Tôi không có gì cho ai, chỉ có trái tim. Đó là niềm an ủi trong
những ngày tháng còn lại. Hôm qua xảy ra chuyện gì với tôi, tôi biết, ngày hôm
nay cũng vậy nhưng ngày mai thì tôi chịu.
Thế cho nên, những gì mình làm được hôm nay thì làm luôn chứ để đến ngày mai
thì không biết sao nữa.
Tôi là người may mắn lắm, được người trẻ thương, người già thương, đàn ông
cũng quý, đàn bà cũng yêu, ai cho bao nhiêu tôi nhận bấy nhiêu. Tôi chẳng có gì
hối tiếc cả.
Lúc nào cũng thấy bà than, sao tôi khổ thế này, sao tôi suốt ngày phải
mang những chiếc va li nặng thế kia. Có khi nào bà chùn chân mà muốn dừng lại
tất cả. Khi chồng bà còn sống, sao bà không để ông ấy lo những việc đó giúp bà,
giống như nhiều ca sĩ khác vậy?
– Là ca sĩ, cho tới thời điểm này, tôi tự hào rằng tôi chưa bao giờ đến trễ
hơn ban nhạc. Tôi đến khi ban nhạc chưa tới và về muộn nhất khi không còn ai.
Tôi vẫn còn yêu nghề lắm lắm.
Tôi đến sớm cũng có lý do của mình. Nhiều người không thích hát mở màn bởi
phải thử âm thanh, ánh sáng, đo lòng khán giả. Tôi biết điều đó và luôn đi sớm
để bầu show không phải lo lắng. Đối với tôi, hát đầu hay hát cuối cũng thế. Khi
khán giả yêu mình thì mình có hát đầu hay đuôi thì họ vẫn yêu mình.
Tôi không để chồng xách va li cho tôi. Bởi tôi coi đó là việc của tôi. Anh
giữ cho tôi hình ảnh trong lòng khán giả, mắt khán giả, tai khán giả. Chồng tôi
làm cho tôi được ở trong lòng khán giả lâu dài, thế là làm cho tôi quá nhiều rồi.
Bà đã từng cảm thấy ân hận điều gì với chồng?
– Nói về người mình yêu thì nói mãi không hết chuyện, lúc nào trong lòng cũng
có mối ân hận, có điều chưa làm được cho chồng. Đến lúc biết không còn nhìn thấy
nhau tôi không thể nói được cảm giác ấy nhưng lòng ân hận tràn đầy. Yêu chưa đủ,
nhiều điều chưa làm được. Yêu và đền bù cho chồng chưa đủ. Nhưng không phải vì
như thế mà tôi ngồi chết trong căn phòng một mình.
Tôi có được tiếng hát, ít ra trong quá khứ, tôi đi đến gần những cảnh đời
khốn khó, làm những công việc không dễ chịu lắm mà tôi vẫn làm được. Vậy tôi
nghĩ sao tôi không dùng tiếng hát này đi đến gần những người không may? Chồng
muốn tôi làm điều đó.
Khi chồng tôi đột ngột mất đi, ca sỹ Quang Thành kéo tôi ra khỏi một cái chết
rất chậm. Bắt đầu lại đời sống bằng một đêm hát trong ngày lễ phục sinh. Làm
những điều chồng tôi muốn làm khi còn sống.

Có khi nào, bà muốn thử hát nhạc của nhạc sĩ khác ngoài nhạc Trịnh?
– Tôi hát nhạc Trịnh bởi tôi yêu nhạc Trịnh. Lúc mới hát, tôi không hiểu lắm.
Mà ông Sơn không bao giờ cắt nghĩa nhạc của ông ấy. Tôi lại không dám hỏi bởi sợ
ông ấy chê mình dốt.
Tôi trải qua quãng đời 40 năm không hề êm ái, đơn giản. Từ những khó khăn của
đời sống, tôi hiểu nhạc của Trịnh Công Sơn nhiều hơn.
Tôi thích nhạc Phú Quang, Dương Thụ, Đỗ Trung Quân nhưng tôi không dám thử, ở
tuổi như tôi bây giờ, thử không cẩn thận là cháy (cười lớn)
Tôi đi 1000km từ Sydney đến Melbourne, khóc đủ 1000km với bài ‘Quê hương’ của
Đỗ Trung Quân.
Bà đã từng hát bài “Quê hương” chưa?
– Nhiều lần tôi muốn hát, ca sĩ Quang Thành cứ can ngăn, bảo bài đó chị để
dành để khi trở về chính quê hương mình hát, cảm xúc lắm. Hôm nay tôi hát bài
này nhé, tôi chờ đợi để được hát bài này.
Trịnh Công Sơn nên đi tu
Bà có thể chia sẻ đôi chút về Trịnh Công Sơn?
– Ông Sơn là người rất dễ thương. Tôi nghĩ ông nên đi tu mới phải vì ông hiền
lắm. Bất kể chuyện lớn nhỏ gì tôi nói với ông, ông hỏi câu rất thờ ơ “Thật à?”
Ngày nào ông cũng tắm mấy bận, tắm xong ra phố ngồi vì phải nhìn thấy mọi
người, không nhìn thấy mọi người, lòng không yên.
Ở Đà Lạt, ông tập tập nhạc cho tôi, hát cho tôi nghe và giúp tôi có một lỗ
tai nghe nhạc.
Có bao giờ Trịnh Công Sơn trách giận gì bà chưa?
– Ông Sơn có đôi lúc trách, giận vì sao mọi người phải đi kiếm tiền. Tôi đi
hát kiếm tiền vì còn phải nuôi con nhưng ông Sơn đã được anh em trong nhà lo
lắng cho hết. Ông không bao giờ biết tới đồng tiền, tiêu tiền, tiền ai cho ông
đều để một chỗ.
Một hôm, trong căn phòng nhỏ, tôi hỏi ông Sơn, con người sống trong đời sống
cần gì, làm gì? Sơn cười bảo: ‘Cần có một tấm lòng’. Tôi cười, ở giữa thời gạo
châu, củi quế, thời mà giá trị con người được đánh giá bằng áo quần, vòng vàng,
hột xoàn. Một tấm lòng để làm gì chứ?
Sơn lại cười, bảo, sống trong đời cần có một tấm lòng dù chỉ để gió cuốn đi.
Khi đó tôi chưa hiểu ngay, lẩm bẩm bảo tấm lòng thì có bán đi ăn được không
nhưng càng ngày, tôi càng thấy thấm câu nói của Sơn.
Sau này, Sơn nói với tôi: ‘Hãy sống tử tế với nhau’. Đó là câu hay nhất mà
tôi được nghe trong cuộc đời này.
Trịnh Công Sơn cũng trách tôi mải kiếm tiền, không du ca như trước. Nhưng nếu
nói tôi để các con qua một bên mà chỉ biết nhạc thì tôi không làm được. Vì đối
với người đàn bà, những đứa con là tài sản quan trọng nhất.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn yêu ai, đến giờ vẫn còn là dấu hỏi, hình như bà
cũng nằm trong danh sách đó?
– Ông Sơn chỉ yêu một người là mẹ ông. Bà là tình yêu duy nhất trong đời ông.
Tất cả đều quy về tình yêu mẹ.
Càng ngày tôi càng thấy rõ tình yêu lớn nhất của ông trong đời là tình yêu
dành cho mẹ. Ít thấy ai định nghĩa về tình yêu hay như ông Sơn và viết về tình
yêu hay như ông. Có lẽ vì vậy mà nhiều người nghĩ ông yêu nhiều người nhưng thực
ra tất cả tình yêu là ông dành cho mẹ.
Giữa tôi với Sơn không có tình yêu trong kiếp này. Nó là tình cảm cao hơn
tình yêu. Nó như là tình cha con.
T.Lê (ghi)
0 Comments