
Như anh chia sẻ, tiêu đề của mỗi chương đối với anh giống như một câu “thần chú” mà anh luôn tự nhắc nhở mình, để trở thành “người nhạc trưởng của chính cuộc đời mình”. Ai đó đã nói rằng, đọc một cuốn sách hay giống như được trò chuyện với một người thông minh. Thật khó khẳng định “Trước bình minh luôn là đêm tối” là một cuốn sách hay, bởi tiêu chí đánh giá của mỗi người mỗi khác. Song khi đọc cuốn sách đầu tay của Tạ Minh Tuấn, độc giả chắc chắn được trò chuyện với một người trẻ thông minh, dí dỏm nhưng có những trải nghiệm khởi nghiệp kinh doanh cũng như trải nghiệm cuộc sống đặc biệt sâu sắc.
Cuốn sách chạm đến nhiều vấn đề trong cuộc sống: Từ chuyện khởi nghiệp của người trẻ đến văn hóa khởi nghiệp, vị thế của Việt Nam; từ niềm tin, sự nỗ lực, động lực của trái tim đến chỗ con người ta có thể nắm giữ ước mơ và làm chủ thân tâm mình; từ những sai lầm, vấp ngã đến chỗ tăng trưởng trí tuệ, trở thành những công dân toàn cầu, biết tri ân những ân tình sâu nặng…
Cách quan sát, nhìn nhận cuộc sống, cùng sự phân tích, đúc kết của Tạ Minh Tuấn vượt ra khỏi những câu chuyện của chính bản thân anh với những kiến giải đúng đắn và rộng mở khiến bạn đi từ ngỡ ngàng đến vững tin và cảm thấy một sự thôi thúc hành động mạnh mẽ! Ta còn bắt gặp ở “Trước bình minh luôn là đêm tối” một Tạ Minh Tuấn của thời ấu thơ với những mơ ước trẻ con nhưng hoàn toàn logic với một Tạ Minh Tuấn của hiện tại đầy khát vọng và tinh thần thực thi. Dù đã nếm đủ dư vị ngọt ngào của chiến thắng cũng như đủ mùi đắng cay của thất bại, nhưng trong anh luôn tràn ngập niềm tin vào tương lai, luôn nhìn cuộc đời và làm mọi điều tốt đẹp như kẻ mơ mộng lãng du được trao vào tay cây đũa baton có phép lạ.
Một Tạ Minh Tuấn mạnh mẽ với những quyết tâm, rạch ròi với những triết lý nhân sinh nhưng trái tim hầm hập ấm nóng tình yêu dành cho cuộc đời. Trong thời buổi mà người ta mải chạy theo những giá trị vật chất, những hư ảo của đời sống thì việc một người trẻ vẫn cố gắng gìn giữ những giá trị của truyền thống gia đình thông qua việc cố gắng sắp xếp để ăn trưa cùng gia đình mỗi ngày hay ôm hôn tạm biệt cha mẹ trước mỗi chuyến bay… như Tạ Minh Tuấn có lẽ không nhiều, nếu không muốn nói là hiếm hoi.
Đọc sách của Tạ Minh Tuấn, ta bắt gặp một cách dẫn dắt kể chuyện để truyền cảm hứng không mới nhưng lại rất thời thượng. Mỗi câu chuyện được tác giả kể lại theo trình tự thời gian, từ khi anh được sinh ra, lớn lên, đi học, khởi nghiệp, thất bại rồi thành công… Đôi chỗ tác giả ngưng lại để trích dẫn ngoài lề những điều ý nghĩa, những ghi chú cá nhân trên các trang mạng xã hội, những bức thư… tại một thời điểm xa cũ nào đó… Tưởng như cách kể này sẽ dẫn đến một sự trúc trắc, nhưng không, ta bắt gặp ở cuốn sách của anh một bố cục chặt chẽ, mạch tư duy xuyên suốt, lối mở – kết lặp lại ăn khớp và tất cả như được xâu chuỗi bằng một sợi chỉ có tên là sự “Sự chân thành”.
Nếu một cuốn sách giá trị là cuốn sách “mở ra thì gợi niềm hy vọng, khép lại thì đem lại điều hữu ích” thì “Trước bình minh luôn là đêm tối” hẳn là một cuốn sách như thế.
T.Lê
0 Comments