Nhớ nhà thơ Quang Huy

(Myiq.vn) – Mồng 1 Tết năm Ất Mùi vừa qua, do bạo bệnh, nhà thơ Quang Huy
trút hơi thở cuối cùng tại Hà Nội. Báo VietNamNet xin được bày tỏ lòng tiếc
thương và gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình ông.
 

Mồng 1 Tết năm Ất Mùi vừa qua, do bạo bệnh, nhà thơ Quang Huy
trút hơi thở cuối cùng tại Hà Nội. Báo VietNamNet xin được bày tỏ lòng tiếc
thương và gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình ông.


{keywords}

Nhà thơ Quang Huy và vợ. Ảnh internet

Nhà thơ Quang Huy quê Hải Dương, sinh năm 1931 trong một gia
đình giàu truyền thống cách mạng và nhân văn. Vào đời với nghề dạy học, năm
1958, ông được điều về huyện Yên Thành, dạy Văn cấp 2. Từ đó cho tới khi trở ra
Hà Nội nhận công tác mới, nhà thơ đã có 20 năm gắn bó và đóng góp cho đất và
người Nghệ An, chủ yếu về văn học nghệ thuật…

Xin trân trọng gửi đến bạn đọc 2 bài viết của những người có
nhiều kỷ niệm sâu sắc với nhà thơ…

Sáng Mồng 2 Tết Ất Mùi, đang ngồi nhâm nhi bát nước chè xanh mới om thì có tiếng
chuông di động gọi. Anh Hoàng Quỳ, người bạn giáo viên đã về hưu thông báo:
“Quang Huy đã mất trưa hôm qua rồi”. Tôi ngồi lặng đi…

Vậy là Quang Huy, người bạn thơ của tôi cách đây non 60 năm
đã ra đi!. Trong năm qua (2014), tin anh bị bạo bệnh, phải mấy lần sang
Singapore để chữa trị, tôi chưa thể ra thăm anh được. Nhiều năm trước, mấy bận
có dịp ra Hà Nội, tôi vẫn đến nhà. Ngồi nghe anh nói chuyện, những câu chuyện
tếu táo bạn bè thân thiết kể với nhau không cần giữ ý tứ. Vẫn cái giọng hóm hỉnh
có phần bộc toạc như thuở nào, cách nói chuyện của anh đối với tôi, có sức hút
kỳ lạ.

Còn nhớ năm 1956, một hôm ông bạn bộ đội chí cốt cùng đơn vị
rủ tôi đến thăm một cô bạn gái vừa ở Khu học xá (Trung Quốc) về chơi. Cô ấy nói
với tôi rằng, có một anh tên là Quang Huy thường nhắc đến thơ của tôi. Quả là
ngày ấy, tôi đã có một số thơ in ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội và một số tờ báo
Trung ương. Nghe vậy, tôi rất mừng. Hôm cô ấy sắp trở sang Trung Quốc, bảo tôi
nếu có gì muốn gửi cho Quang Huy, cô ấy sẽ chuyển giùm.

Thực tình, lúc bấy giờ tôi chưa hề biết gì về Quang Huy nhưng
tôi vẫn viết vội 4 câu thơ nhờ cô gái ấy gửi tặng anh. Không ngờ sau này, khoảng
cuối năm 80 của thế kỷ trước, một hôm bóc tờ lịch treo tường, tôi phát hiện ra 4
câu thơ của mình được Quang Huy đưa vào lịch. Bốn câu ấy như sau: “Chủ nhật sao
tôi thừa thãi quá/ Nắng nhiều nhưng ít nắng trong tôi/ Làm sao có một bàn tay
nhỉ/ Một thoáng hình em, một thoáng thôi”.

Lại nhớ năm 1958, tại nhà ông bố vợ của tôi ở Chợ Dinh, xã
Hoa Thành, Yên Thành (sát đường 538), tôi đang đứng tha thẩn trước cửa thì thấy
một anh chàng khoác chiếc ba lô, đầu đội nón lá lững thững đi bên kia đường, anh
dừng lại nhìn trước nhìn sau như muốn hỏi thăm đường. Tôi ra, nhìn anh từ đầu
đến chân và hỏi: “Anh tìm nhà ai?”. Anh trả lời: “Tôi muốn hỏi Trường cấp II Hoa
Thành ở đâu?”. Biết ngay là một thầy giáo mới, tôi hỏi ngay: “Xin lỗi, thầy tên
là gì?”, – “Tôi là Quang Huy”

– A! Anh Quang Huy. Có phải anh đã ở Khu học xá ?
– Sao anh biết?
– Tôi là Huy Huyền đây!

Cả hai cùng reo lên và chúng tôi xiết chặt tay nhau. Từ đó
tôi làm bạn với anh. Ngày ấy anh là thầy giáo có dạy Văn mấy người em trai và em
gái của tôi ở Yên Thành. Sau này anh đổi về Vinh dạy Trường Bổ túc công nông rồi
ít lâu sau chuyển công tác sang Hội Văn nghệ Nghệ An.

Những năm 1958 – 1959, lúc tôi còn là bộ đội đóng quân ở một
xã của huyện Nghi Lộc, sát nách Thành phố Vinh, có bài thơ nào, tôi đều mang đến
hội nhờ anh góp ý, sửa chữa và biên tập giùm.

Những ngày Chủ nhật, tôi thường lên chơi với Quang Huy hoặc
trao đổi về thơ hoặc rủ nhau đi chơi ở đâu đó. Nhớ một hôm, có bà chị Việt kiều
Thái Lan về nước, chúng tôi tổ chức một bữa cơm thân mật. Quang Huy tự tay nấu
nướng. Về khoản này, Quang Huy là nhất. Các món ăn do anh chế biến bao giờ cũng
khoái khẩu (kể cả món cầy tơ bảy món).

Thơ của tôi làm dạo ấy thường được anh biên tập và đưa vào
tạp chí của hội. Cũng chính anh đã in cho tôi và Biển Hồ chung một tập thơ nhỏ
với tựa đề “Cửa Lạch vào mùa”. “Cửa Lạch” là phần thơ của ông bạn Biển Hồ (nay
cũng đã khuất bóng), “Vào mùa” là phần thơ của tôi, lần đầu trong đời được ra
mắt độc giả… Bài thơ “Bài ca dũng sỹ nung vôi” của tôi, anh in ở tạp chí hình
như được giải Ba của hội, và nghe nói còn được người ta ngâm trong những buổi
biểu diễn lưu động của Đoàn Nghệ thuật Nghệ An.

Từ tháng 8/1969, tôi được đơn vị cho đi thi và học Trường
ĐHSP Hà Nội nên phải xa Quang Huy. Từ cuối 1960 tôi về dạy ở Đô Lương. Một hôm,
cô Mai Sương – sau này là vợ của Quang Huy, lên Đô Lương và có ghé vào thăm tôi.
Trong câu chuyện, Mai Sương cười và muốn được thay đổi một vài từ trong câu thơ
cuối cùng của “Bài ca dũng sỹ nung vôi”.

Nguyên văn: “Một lò vôi sừng sững giữa đồng/ Một đảo lửa mấy
đêm liền âm ỉ”. Mai Sương muốn sửa lại là: “Một lò vôi sừng sững giữa đồng/ Một
đảo lửa mấy năm liền âm ỉ”. Có lần tôi kể lại, Quang Huy cười và nói rằng câu
thơ ấy đã vận vào hoàn cảnh của Mai Sương, nhiều năm liền tốt nghiệp phổ thông
trung học nhưng vẫn không được thi vào đại học vì lý do hoàn cảnh gia đình”. Té
ra là vậy!

Quang Huy là người đã giúp đỡ tôi trong thơ ngay cả những năm
bận việc dạy học mà sao nhãng việc sáng tác. Sau này chính anh đã đưa bài thơ
“Nhớ Hương Sơn” vào Tuyển tập thơ “Lục bát Việt Nam” lúc anh còn là Giám đốc của
Nhà xuất bản Văn hóa. Bài thơ “Riêng mình ta say” rất được anh thích và theo đề
nghị của anh được Ban Biên tập đưa vào Tuyển tập thơ thế kỷ XX của Hội Nhà văn
Việt Nam.

Tôi mến phục anh, tác giả của những bài thơ như: “Chiếc cầu
đám cưới mới đi qua”, “Thị Nở”, “Hư vô”… Bây giờ thì Quang Huy đi thật rồi.
Cầu cho anh được an giấc ở chốn vĩnh hằng. Nhớ đến anh, tôi lại nhớ đến những
câu thơ trong bài thơ “Hư vô”:

Chỉ còn mãi với thời gian
Tình yêu từ thuở hồng hoang dại khờ
Gắng ngồi viết cạn bài thơ
Bài thơ rồi có hư vô như mình?

Những câu thơ ấy để lại cho mai sau và cũng như tôi, hẳn
nhiều người mãi mãi vẫn nhớ.

Anh, người đã sống, làm việc và có nhiều duyên nợ với mảnh
đất Yên Thành, với Nghệ An. Với tôi, Quang Huy là một nhà thơ, một bạn thơ đích
thực, lúc nào cũng cởi mở, phóng khoáng, luôn cười nói vui vẻ với bạn bè. Và
nhiều người trong chúng tôi vẫn nói: Ngồi với Quang Huy, nghe anh nói “chuyện
trạng”, có khi quên khuấy cả thời gian.

(Theo Huy Huyền – Báo Nghệ An)

Post a Comment

0 Comments