(Myiq.vn) – Bạn
sẽ phải đánh đổi một khoảng thời gian kha khá, để được ngấm vào mình
một kiệt tác văn chương tuyệt đẹp như “Nắng tháng 8”.
– Bạn
sẽ phải đánh đổi một khoảng thời gian kha khá, để được ngấm vào mình
một kiệt tác văn chương tuyệt đẹp như “Nắng tháng 8”. Nó kể về phần tăm
tối nhất của con người và sự nhẹ nhõm, thân thương của niềm tin.
“Nghe mùi kết thúc” – chắt lọc 30 năm cho một giải Man Booker
Những bí mật về “ông trùm” viết truyện kinh dị số một VN
Tổng cộng, người đọc có lẽ sẽ mất ít nhất khoảng 20
giờ cho tác phẩm này, với gần 700 trang chi chít những gạch chân và nếp
gấp trang đánh dấu. Có quá nhiều những suy tưởng xuất sắc, những biện
giải và mô tả diễn biến tâm lý nhân vật rất kì tài. Vậy là không chỉ tốn
thời gian, mà còn phải động não không ngừng nghỉ khi đọc sách.
|
“Nắng tháng 8” ra mắt tại Việt Nam tháng 7/2013 |
Có
rất nhiều tuyến nhân vật đan xen, không rõ ai chính/phụ. Lena Grove –
một cô gái bị lừa dối (mà không biết), bụng mang dạ chửa đi tìm người
yêu; Joe Christmas – một người lai gốc da màu (nhưng trông bề ngoài như
người da trắng) bị lạc mất cội rễ trong một xã hội thù địch với người da
đen.
Mục sư Hightower – một người đã thất vọng hoàn toàn với xã hội
đương thời và thu mình lại đến mức gần như triệt tiêu năng lượng sống và
hy vọng. Byron Bunch – người thợ bào bình dị, được mô tả là “không ai
thèm ngoái lại nhìn đến lần thứ hai” – nhưng vụt trở thành người anh
hùng, dám hành động, dám quả quyết và dám hy sinh sau khi tìm thấy tình
yêu với Lena Grove.
Mục sư Hightower là một nhân vật đối lập với Byron
Bunch – dù hai người là bạn. Qua thời gian, sức sống và năng lượng của
họ đã chuyển hóa và nghịch đảo. Một người có thời trai trẻ sôi nổi,
nhiệt tình, nhưng rồi tắt dần như đốm lửa vì sự đòi hỏi tàn khốc của xã
hội. Một người im lặng, bình dị suốt 30 năm trời, để rồi chợt tìm ra ánh
sáng khi thấy được tình yêu.
Nhưng quả thực Faulkner rất ít khi viết một tác phẩm
theo chủ nghĩa anh hùng. “Nắng tháng 8” lại càng không phải tiểu thuyết
anh hùng – dù nhân vật có lúc bừng sáng hay lịm tắt. Ông là nhà văn của
những người bình dị nhất, những người mà ta nhìn bề ngoài thì không
hiểu họ. Ta không biết ẩn sau cái vẻ bề ngoài của họ là cả 7 phần của
tảng băng trôi – bí ẩn, nhiều khúc ngoặt. Faulkner thương xót con người,
nhưng ông cũng dám vạch trần 7 phần chìm đó. Chúng đã tác động mạnh mẽ
và hầu như làm biến đổi con người sơ khởi.
Chính vì thế nên nhân vật Lena Grove đẹp và rất được
yêu thích. Trong sự biến đổi của hoàn cảnh, trong sự đòi hỏi và tàn
khốc của xã hội (bị người yêu lừa dối, bị người nhà ghét bỏ, bị người xa
lạ dè bỉu) cô gái ấy giữ được sự bình tâm và giản dị đến kinh ngạc.
Không một người nào có thể tác động tiêu cực được đến cô. Ngay cả việc
bụng mang dạ chửa cũng không khiến cô lùi bước mà sẵn sàng đi bộ trên
những con đường dài hàng trăm dặm khi không tìm được xe ngựa đi nhờ.
“Tui sẽ không ngạc nhiên chút nào nếu thấy cổ xoay
sở giỏi. Người ta có làm hết sức để bỏ rơi cổ thì cũng chẳng sao, cổ chỉ
việc bắt đầu lại từ cái chỗ mà họ đã bỏ rơi cổ” – một người lái xe ngựa
dọc đường kể về Lena Grove như thế.
Không có phần nào là dễ dãi trong văn của Faulker.
Ông không đưa cái phần dễ dãi cho độc giả, mà đưa ra cái phần khó nhằn
nhất – những suy nghĩ, lo lắng của người khác, sự tinh tế của cảm xúc và
tâm lý, những biến chuyển nội tâm và tranh đấu nội tâm.
Những dòng chữ
chạm vào phần sâu kín nhất của tâm lý đã bộc lộ một nhà văn điềm đạm với
óc quan sát tỉ mỉ, kỹ lưỡng và sâu sắc, không ngại các chi tiết nhỏ.
Bây giờ người ta hầu như không còn hành văn theo kiểu đó nữa. Mọi thứ
đều chóng vánh hơn, hào nhoáng hơn, dễ nhận biết hơn và có mục đích.
Chúng phải hiển hiện và lồ lộ – chứ không thâm trầm, tinh tế theo kiểu
Faulkner.
|
William Faulkner (nhà văn Mỹ) đoạt giải Nobel |
“Nắng tháng 8” của Faulkner viết ra không phải để
cho người khác đọc một cách ơ hờ, thoải mái. Nó là một cuộc thử thách,
muốn độc giả trải nghiệm một cái gì đó rất riêng tư, rất thầm kín như
tiếng thì thầm nức nở của nhân vật. Là phần tăm tối nhất của con người.
Họ bị giằng néo trong một thế giới mà việc tồn tại nghĩa là nhận lãnh
trách nhiệm và không thể thoát ra khỏi nó. Chỉ khi họ dám đương đầu, họ
mới được tự do.
| “Phải học lại, phải tự nhủ rằng điều tệ hại nhất trong tất cả mọi người chính là sợ hãi; và tự nhủ rằng, hãy vĩnh viễn quên đi niềm lo sợ, trong phòng viết chớ có dành chỗ cho điều gì khác ngoài những chân lý và niềm tin muôn đời của tâm hồn, những sự thật phổ quát nghìn xưa mà thiếu chúng thì mọi câu chuyện đều phù phiếm và tiêu ma.
Đó chính là tình yêu và danh dự, trắc ẩn và tự hào, đồng cảm và hy sinh.
Tôi
William Faulkner – trích Diễn từ nhận giải Nobel văn học 1949 |
Hồ Hương Giang
0 Comments