Trích đoạn cuốn sách 1Q84 (tập 2) của Murakami

– Murakami – theo
cách ngược lại, vô hình hơn so với Mạc Ngôn. Dường như nỗi đau ngấm sâu vào ông –
thật nặng, vô phương cứu chữa – khiến cho cái vẻ bề ngoài trở nên hờ
hững.

Những trích đoạn dưới đây nằm trong cuốn sách 1Q84 (tập 2) của Haruki Murakami, Nhã Nam phát hành 12/2012. Bản dịch tiếng Việt do dịch giả Lục Hương chuyển ngữ từ tiếng Trung.



Nhưng rốt
cuộc ai có thể cứu vớt toàn bộ người trên thế gian đây?
Tengo nghĩ. Có triệu tập
toàn bộ thần thánh trên thế giới này lại một nơi thì họ cũng không thể xóa
bỏ vũ khí hạt nhân, không thể diệt trừ tận gốc chủ nghĩa khủng bố. Họ không thể
khiến châu Phi hết hạn hán, cũng không thể khiến John Lennon sống lại. Chẳng những
thế, chỉ e bản thân các vị thần sẽ chia năm xẻ bảy, đánh nhau loạn xạ và thế
giới sẽ càng thêm hỗn loạn. So với cảm giác bất lực mà tình thế ấy có thể
mang đến thì để mặc người ta trôi nổi trong cái hồ bơi dập dềnh đầy những dấu
hỏi kỳ bí chẳng qua chỉ là một tội lỗi nhỏ mà thôi.

*



Tengo tiếp
tục nói: “Con đã quá mệt mỏi với cuộc sống căm ghét người khác, thù hận người
khác rồi. Con mệt mỏi với cuộc sống mà không thể yêu thương một ai này. Thậm
chí con còn không có một người bạn, một người cũng không. Quan trọng nhất là
con còn không yêu nổi chính bản thân mình. Tại sao lại không thể yêu bản thân
mình chứ? Bởi vì con không thể yêu thương người khác. Người ta cần phải yêu
thương một ai đó, và được một ai đó yêu thương, rồi thông qua đó mà học cách tự
yêu chính mình. Bố có hiểu ý con không? Một kẻ không biết yêu thương người khác
thì không thể tự yêu chính mình được. Không, con nói những điều này không phải
để trách móc bố. Nghĩ kỹ lại, có lẽ bố cũng là một nạn nhân. Chắc hẳn, bố cũng
không biết phải yêu bản thân mình như thế nào. Chẳng phải vậy sao?”


Cha anh
rúc mình vào trong im lặng, môi mím chặt. Nhìn nét mặt, không thể đoán được ông
hiểu được bao nhiêu phần những lời Tengo vừa nói. Tengo cũng lặng lẽ thu mình lại
trong cái ghế. Gió từ ngoài cửa sổ mở hé thổi vào làm rung rinh tấm rèm dãi nắng
bạc màu, làm lung lay những cánh hoa nhỏ xíu của chậu bonsai, rồi xuyên qua cửa
phòng rộng mở lùa vào hành lang. Mùi biển trở nên nồng nặc hơn lúc trước.
Trong tiếng ve kêu râm ran, có thể nghe thấy âm thanh mềm mại của những chiếc
lá kim cọ vào nhau.

*

Lúc này,
ánh sáng tự thân của nhộng không khí, dịu như ánh phản chiếu tỏa ra từ tuyết,
soi tỏ phần bên trong. Tuy không thể nói là đủ sáng, nhưng anh đã thấy được
thứ ở bên trong nó.

Tengo
trông thấy một cô bé mười tuổi xinh đẹp.

Cô bé đang
ngủ say. Cô mặc váy liền thân màu trắng giản dị, không trang trí, trông như
váy ngủ, hai bàn tay nhỏ nhắn xếp trên bộ ngực phẳng. Thoạt nhìn, Tengo đã nhận
ra cô ngay lập tức. Gương mặt gầy guộc, đôi môi mím lại thành một đường thẳng
như vạch bằng thước kẻ. Trên vầng trán nhẵn bóng xinh xắn, tóc mái cắt đều
tăm tắp buông rủ. Chiếc mũi nhỏ nhắn hếch lên trên, như thể đang tìm kiếm gì
đó. Xương gò má ở hai cánh mũi hơi chếch sang hai bên. Đôi mắt nhắm nghiền,
nhưng Tengo biết đôi mắt ấy sẽ trông như thế nào khi mở ra. Anh không thể nào
không rõ được. Hai mươi năm nay, dung mạo của người con gái này lúc nào cũng hằn
sâu trong trái tim anh.

“Aomame,”
Tengo kêu lên thành tiếng.

Cô bé vẫn
ngủ. Một giấc ngủ sâu và hoàn toàn tự nhiên, hơi thở hết sức mỏng manh yếu ớt.
Tim cô bé đập rất nhẹ, tiếng tim đập hư ảo đến độ không vẳng đến tai. Thậm chí
cô còn chẳng đủ sức nhấc mi mắt lên. Thời điểm đó vẫn chưa đến. Ý thức của
cô không ở nơi này, mà đang ở nơi nào đó xa xăm. Mặc dù thế, âm thanh Tengo buột
miệng phát ra ấy vẫn làm màng nhĩ cô rung lên nhè nhẹ. Đó là tên của cô.

Aomame ở một
nơi xa xăm nghe thấy tiếng gọi ấy. Tengo, nàng gọi thầm, rồi thốt lên thành
tiếng. Nhưng tiếng gọi ấy không làm rung động cặp môi cô bé đang nằm trong nhộng
không khí, cũng không lọt vào tai Tengo được.

Tengo như
người mất hồn, thở từng hơi ngắn, nhìn chằm chằm không biết chán vào cô bé. Vẻ
mặt cô dường như rất thanh bình, không có lấy một chút bóng mờ của buồn đau, khổ
sở, bất an. Cặp môi mỏng xinh xắn hồ như bất cứ lúc nào cũng có thể động đậy,
thốt ra một lời có ý nghĩa nào đó. Mi mắt cô dường như bất cứ lúc nào cũng có
thể mở ra. Tự đáy lòng, Tengo cầu cho điều đó xảy ra. Anh không biết lời cầu
nguyện chính xác phải như thế nào, nhưng tim anh đang dệt nên những lời cầu
nguyện vô hình trên không trung. Tuy vậy, cô bé không có vẻ gì là sẽ tỉnh lại.

“Aomame,”
Tengo gọi lại lần nữa.

Anh có nhiều
chuyện cần phải nói với Aomame, nhiều tình cảm muốn giãi bày. Bao năm nay anh
ôm trong lòng những tình cảm ấy. Nhưng lúc này, điều duy nhất anh có thể làm
là gọi tên cô.

“Aomame,”
anh gọi.

Sau đó anh
dứt khoát vươn tay ra, chạm vào bàn tay cô bé nằm trong nhộng không khí, đặt
bàn tay người trưởng thành to bè của mình lên trên. Bàn tay nhỏ nhắn ấy đã từng
nắm chặt tay Tengo năm mười tuổi. Bàn tay ấy đã đến với anh, cần anh, khích
lệ anh. Bàn tay của cô bé đang ngủ trong ánh sáng nhàn nhạt ấy có hơi ấm không
thể nhầm lẫn của sự sống. Tengo nghĩ, Aomame đến đây để truyền cho mình hơi ấm
của cô ấy. Đây là ý nghĩa của chiếc hộp cô ấy đưa cho mình trong lớp học hai
mươi năm về trước.
Giờ thì rốt cuộc anh đã có thể mở lớp giấy bọc ngoài
ra, xem trong hộp có gì.

“Aomame,”
Tengo nói. “Nhất định anh sẽ tìm thấy em.”

 *

Tengo nhắm
mắt lại, thầm nhủ, mình sẽ tiếp tục sống trong thế giới này. Anh hoàn
toàn không biết thế giới này có kết cấu như thế nào, nó vận hành theo nguyên
lý ra sao. Anh cũng không thể dự đoán sau này sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng vậy
cũng chẳng sao. Anh không phải sợ. Dẫu thứ gì chờ đợi anh ở phía trước đi chăng
nữa, anh cũng sẽ ngoan cường sống trong thế giới có hai mặt trăng này, và anh
sẽ tìm ra con đường của mình. Chỉ cần anh không quên hơi ấm này, không đánh mất
cảm giác này trong tim anh.

Anh nhắm mắt
ngồi yên bất động một lúc lâu, rồi mở mắt, nhìn thẳng vào bóng tối của đêm chớm
thu ngoài cửa sổ. Không còn thấy biển nữa rồi.

Mình phải
tìm được Aomame
,
Tengo hạ quyết tâm một lần nữa. Không cần biết sẽ xảy ra chuyện gì, không cần
biết đây là thế giới như thế nào, không cần biết cô ấy ra sao.

Vân Sam


Post a Comment

0 Comments